Thursday, January 26, 2017

Can we still be friends?

Apparently not. Not the way that I want.

After all, what we have is just an one-sided affair. It's me who open out, all the time, not both of us. This may sound ridiculous but I actually thought that I could make it up to you even though you turned me down.

You know what, I was wrong. When you was sad, sometimes you came to me. But when I asked why, I felt like you tried to avoid mentioning the reason. Don't you get it, I wanted to make it up to you after isolating you when we were working during that summer. I wanted to purely care for you, like a friend, real friend. But you didn't seem to get it.

It has been a year since the first time I met you and what happened between us, well, it hurts. You broke my heart then ripped my trust apart, healed it then smashed it. You are not worth trying anymore, I give up.

Maybe I did not do enough for you to trust me. Probably. I just want to let what's on my mind out. I just don't want to feel stressed about what's wrong with us anymore.
Read more

Sunday, October 23, 2016

Life is so unpredictable

Cuộc sống là một chuỗi ngày tràn ngập với những biến cố ngẫu nhiên. Có khi chỉ cần hắt xì một cái là mọi thứ đã khác. Ta gặp nhau chắc cũng nhờ nhiêu đó cái hắt xì. Anh cảm thấy mình may mắn, khi trong vô vàn khả năng ấy, anh lại gặp em. Đôi khi không cần những cái hắt xì, mà chỉ cần một hai bài hát thôi.

Không phải những lời nói mà là những suy nghĩ không nói thành lời mới làm anh yêu em nhiều hơn. Đã có lúc anh nghĩ là cuộc sống sẽ bất ngờ theo hướng đau khổ nhất. Lúc em đi, anh đã cảm thấy lo lắng. Đến khi mọi người đã về còn em thì không trả lời tin nhắn, những suy nghĩ bắt đầu bủa vây. Anh gọi em, từng tiếng chuông vang lên một cách vô hồn, càng làm anh lo sợ. Anh hỏi hết người này đến người nọ, vẫn không biết được em có sao không. May mắn thay, cuộc sống bất ngờ theo hướng bình yên hơn.
Cuộc sống thật khó đoán. Vậy tại sao không tận hưởng nó nhỉ? Tại sao lại phí thời gian hận thù ai đó chứ.
Sự trả thù ngọt ngào nhất là sự tha thứ. Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai, cho qua hết. 
 
Read more

Wednesday, October 19, 2016

Tay em

Ngày lê thê đời cứ vụng về, mà sao tim anh đang thèm yêu đến thế
 Loanh quanh đi tìm cho mình một ai đó đi cùng. Đâu thể nào mà mình chọn sai người mãi được nhỉ. Có lúc tưởng chừng như mình không còn đủ can đảm để tin vào ai đó hay là tin vào chính mình. Nhưng biết sao được, em tiếp thêm năng lượng mặt trời cho anh chiến đấu qua hết tháng này và có lẽ là mãi về sau.

       Gửi em,
Hình như mình vẫn chưa nói về mấy cái ngày lễ nhỏ nhỏ nhỉ? Dạo này việc căng thẳng lắm, lại còn bị thiếu ngủ triền miên nữa (tóc bạc lắm rồi) nên chắc chỉ có thể viết tặng em thôi.

Ban đầu, em hay kể cho anh những câu chuyện, dù là chẳng có cốt chuyện gì cả, nhưng mà nghe nó buồn cười. Ôi rồi còn đống clip trứng gì đó. Dù là ghê lắm nhưng mà anh vẫn không coi nha. Cuộc đời anh như sang trang khi anh quyết định đến gian hàng của em ở Cinestar và ngồi ở đó với em đến tối mới về.

Anh còn nhớ cái lần đầu tiên em mua bịch bắp cho anh. Em vội đi ngang qua rồi thả bịch bắp vị trà xanh vào chỗ anh ngồi. Anh giật hết cả mình luôn. Ban đầu anh chỉ nghĩ là em đùa thôi mà cảm động ghê. Sau đó, anh cứ tưởng là em thích ăn bắp đó thật, cũng mua lại vài lần. Mà sau hình như em có bảo là thật ra em cũng không thích ăn bắp đó lắm thì phải.

Em quan tâm đến anh nhiều lắm. Cái cổ tay trái anh trật đến 3 lần là lần nào em cũng hỏi thăm cả, rồi còn dặn anh cẩn thận nữa. Anh nhớ lúc anh làm việc quá sức rồi bị cảm đến gần cả tuần. Em dặn anh là xứt dầu vào bụng để khỏi lạnh bụng nữa. Những lúc ấy, anh chỉ mong em sẽ là của anh để mỗi khi mình bị bệnh thì sẽ luôn có người hỏi thăm, săn sóc, quan tâm lẫn nhau.

Anh thích giọng nói của em lắm. Chắc có lẽ là do em hay gửi voice message. Anh nhớ lần đầu em gửi voice message cho anh là nói "Hello" mà nhiều giọng khác nhau. Dễ thương lắm á. Cứ thế, ngày nào anh cũng mong được nghe em nói, để cảm thấy gần em hơn, để anh có thể tiếp tục đống công việc.

Em vào được BELL là niềm vui lớn nhất của anh đó. Cái tối có kết quả, anh không nghĩ là em lại vui đến như thế. Voice message tràn ngập tiếng cười của em, chúng làm cho lòng anh thấy rộn ràng. Anh mừng cho em là giờ em đã là một phần của BELL, một gia đình của anh. Hơi ghê chút nhưng mỗi lần anh thấy buồn là anh lại tìm lại tin nhắn đêm đó để nghe em cười. Sảng sảng vậy mà dễ thương lắm.

Anh vẫn còn nhớ buổi chiều thứ 5 ấy. Mình đi buổi welcome newbies. Em giữ chỗ cho anh rồi còn cho anh một cái bánh. Rồi sau đó là lầy lội nguyên buổi chiều. Ra phố đi bộ thì mắc mưa, nhưng mà cả đám vẫn cố gắng lết qua Sư Vạn Hạnh để karaoke. Anh thích hát song ca với em lắm, vì giọng em cao, có thể đỡ cho anh mấy khúc mà anh đuối sức :3 Em nhớ tập bài "Cơn mưa tình yêu" đi, còn anh sẽ tập bài "Tình về nơi đâu" nha. Lúc về, anh cảm thấy là mình không thể đợi thêm nữa mà đã ngỏ lời với em. Mọi thứ có vẻ hơi vội vàng nhỉ. Anh cũng không thể tạo ra một khung cảnh lãng mạn như trong phim nữa. Rồi tối đó, em nhận lời. Anh biết lần này anh đã đúng. Em chính là điều anh còn thiếu. Một động lực để anh hoàn thiện bản thân.

Em đặt chân vào cuộc đời anh ngay trong lúc mà anh cảm thấy lạc lối nhất. Công việc hai phía rồi từ việc bị hố một cách không biết nói sao nữa. Chỉ là lúc đó anh nắng mưa thất thường. Em đưa tâm trí anh đi về đúng quỹ đạo. Không còn những suy nghĩ bốc đồng nữa. Điều duy nhất mà anh muốn bây giờ là trở thành người mà em cần. Một người chững trạc hơn, có thể bên em, khiến em hoàn thiện hơn và cùng em cố gắng.

Anh sẽ luôn bên em những lúc em cần, những lúc em khó khăn. Mình sẽ cùng nhau về đêm chung kết để nhớ lại mình đã gặp nhau như thế nào. Mình sẽ mãi nắm tay và cùng vượt qua mọi giông bão, em nhé. Anh yêu em nhiều lắm.

P/s: lần này anh viết có vẻ hơi lủng củng, lần đầu anh viết theo kiểu này đó.
Read more

Wednesday, October 12, 2016

Đêm, ánh đèn, ly nước

Dạo gần đây, công việc hay bắt mình phải thức đêm (hay là do mình thích thì mình cứ thức thôi). Hơn 12 giờ. Khi mà cả đầu óc và cơ thể đều cạn kiệt, tôi thường lê đôi chân mình xuống phòng khách. Bật đèn ngoài sân lên. Rót một ly nước. Ngồi lên cái ghế nhựa. Nhâm nhi làn nước mát và thả hồn bay ra khung cảnh mù mịt ở bên ngoài.

Ánh đèn ngoài sân hắt ngược lại vào nhà. Tôi ngước lên nhìn đồng hồ. Đã hơn 12 giờ. Cái bóng đồng hồ nhìn ma mị thật. Tôi lại ngước nhìn ra ngoài. Ngoài kia chỉ còn là bóng tối, lập loè vài ánh đèn. Tôi thích ánh sáng như thế. Không quá chói loá như ban ngày, cũng không mù mịt như những đêm không trăng. Ánh sáng ấy thật hấp dẫn, một vẻ đẹp huyền bí. Nó như là ta đang trốn chạy những trách nhiệm của mình nhưng cũng cho ta chút hi vọng là mọi thứ rồi cũng qua thôi.
Từng dòng nước trôi qua cổ họng. Gọt rửa phần nào căng thẳng. Tôi tắt đèn, lại trở về với bộn bề công việc. Nhưng có lẽ, đã đến lúc lên giường.
Read more

Thursday, September 15, 2016

Viên kẹo

Nửa đêm quay cuồng với đống bài tập. Tính ngập viên kẹo cho tỉnh ngủ mà chợt thấy buồn.

Viên kẹo ngọt, ngọt lắm. Nghĩ mãi liệu có giết mình không, mật ngọt chết người mà. Viễn cảnh ăn viên kẹo xong chết chắc mắc cười lắm. Viên kẹo tan dần trong từng con chữ, vị ngọt cũng vơi dần.

Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sau viên kẹo, miệng lại đắng. Cái đắng sau vị ngọt làm ta chợt giật mình. Tại sao lại ăn kẹo để giờ vị đắng lan toả khắp người, đến tâm trí bạn cũng thấy đắng. Khi những thứ ngọt ngào vội bỏ ta ra đi, tất cả còn lại là những điều cay đắng. Ta bơ vơ một mình tìm cách xoá sạch đi tất cả.

À, ly nước. Một ly nước nghe có vẻ tốt. Làm mờ dần vị đắng, đưa ta lên lại mặt đất. Ước chi thời gian cũng như ly nước. Nhưng không ai có tất cả thời gian trên thế giới đâu.
Read more

Friday, September 2, 2016

Chuyện lòng tin

Niềm tin là món hàng xa xỉ đến vô giá. Trước đây, tôi từng nghĩ hãy cho người khác niềm tin thì mình cũng sẽ nhận lại được niềm tin từ họ. Nhưng không. Giờ ai cũng sống theo chủ nghĩa biên tế (cái thứ mà tôi được học trong sách kinh tế vi mô). Một chút lợi cũng là có. Cái gương rớt xuống cũng bể, bể xong không cẩn thận là chảy máu.

Chiều hôm nay, trời nắng gắt đến cháy cả da. Một người bạn tìm tôi đến tâm sự. Một câu chuyện chắc chỉ có trong phim. Tôi có thể cảm thấy tiếng nghẹn nấc trong từng lời kể, đôi khi còn không cất nên lời. Sự bối rối hơn là nỗi hờn giận.

Tôi cảm thấy may mắn. Những gì tôi có thể làm là đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Tôi đưa người ta cuốn sách đang đọc dở. Có lẽ tôi không cần nó như người ta bây giờ.
Read more

Messed up

Có những sự thật được biết lúc chúng không nên được biết. Tại sao mọi người không tự mình nói ra đi, lại cứ phải để mọi thứ nửa lộ nửa giấu sau tấm màn thế? Phía sau một hình tượng là một bí mật, như một quả bom chỉ trực chờ phát nổ.
Thêm một cái mặt chi vậy?

Bằng mặt mà không bằng lòng. Chuyện thường thôi mà. Mỗi người một tính, có khi một người còn hai tính nữa. Bây giờ mà sống bằng mặt với mọi người là cũng khó lắm rồi.

Đôi khi hãy hi sinh một chút cảm xúc của mình vì mọi người. Giận quá mất khôn. Sống vô tâm với cái thứ làm mình khổ sở. Vì có suy nghĩ thì cũng buồn thêm. Mệt. Thời gian sẽ làm lành mọi thứ mà.
Read more