Ánh đèn ngoài sân hắt ngược lại vào nhà. Tôi ngước lên nhìn đồng hồ. Đã hơn 12 giờ. Cái bóng đồng hồ nhìn ma mị thật. Tôi lại ngước nhìn ra ngoài. Ngoài kia chỉ còn là bóng tối, lập loè vài ánh đèn. Tôi thích ánh sáng như thế. Không quá chói loá như ban ngày, cũng không mù mịt như những đêm không trăng. Ánh sáng ấy thật hấp dẫn, một vẻ đẹp huyền bí. Nó như là ta đang trốn chạy những trách nhiệm của mình nhưng cũng cho ta chút hi vọng là mọi thứ rồi cũng qua thôi.
Từng dòng nước trôi qua cổ họng. Gọt rửa phần nào căng thẳng. Tôi tắt đèn, lại trở về với bộn bề công việc. Nhưng có lẽ, đã đến lúc lên giường.

0 comments