Viên kẹo ngọt, ngọt lắm. Nghĩ mãi liệu có giết mình không, mật ngọt chết người mà. Viễn cảnh ăn viên kẹo xong chết chắc mắc cười lắm. Viên kẹo tan dần trong từng con chữ, vị ngọt cũng vơi dần.
Sau cơn mưa, trời lại sáng. Sau viên kẹo, miệng lại đắng. Cái đắng sau vị ngọt làm ta chợt giật mình. Tại sao lại ăn kẹo để giờ vị đắng lan toả khắp người, đến tâm trí bạn cũng thấy đắng. Khi những thứ ngọt ngào vội bỏ ta ra đi, tất cả còn lại là những điều cay đắng. Ta bơ vơ một mình tìm cách xoá sạch đi tất cả.
À, ly nước. Một ly nước nghe có vẻ tốt. Làm mờ dần vị đắng, đưa ta lên lại mặt đất. Ước chi thời gian cũng như ly nước. Nhưng không ai có tất cả thời gian trên thế giới đâu.

0 comments