Wednesday, October 19, 2016

Tay em

Ngày lê thê đời cứ vụng về, mà sao tim anh đang thèm yêu đến thế
 Loanh quanh đi tìm cho mình một ai đó đi cùng. Đâu thể nào mà mình chọn sai người mãi được nhỉ. Có lúc tưởng chừng như mình không còn đủ can đảm để tin vào ai đó hay là tin vào chính mình. Nhưng biết sao được, em tiếp thêm năng lượng mặt trời cho anh chiến đấu qua hết tháng này và có lẽ là mãi về sau.

       Gửi em,
Hình như mình vẫn chưa nói về mấy cái ngày lễ nhỏ nhỏ nhỉ? Dạo này việc căng thẳng lắm, lại còn bị thiếu ngủ triền miên nữa (tóc bạc lắm rồi) nên chắc chỉ có thể viết tặng em thôi.

Ban đầu, em hay kể cho anh những câu chuyện, dù là chẳng có cốt chuyện gì cả, nhưng mà nghe nó buồn cười. Ôi rồi còn đống clip trứng gì đó. Dù là ghê lắm nhưng mà anh vẫn không coi nha. Cuộc đời anh như sang trang khi anh quyết định đến gian hàng của em ở Cinestar và ngồi ở đó với em đến tối mới về.

Anh còn nhớ cái lần đầu tiên em mua bịch bắp cho anh. Em vội đi ngang qua rồi thả bịch bắp vị trà xanh vào chỗ anh ngồi. Anh giật hết cả mình luôn. Ban đầu anh chỉ nghĩ là em đùa thôi mà cảm động ghê. Sau đó, anh cứ tưởng là em thích ăn bắp đó thật, cũng mua lại vài lần. Mà sau hình như em có bảo là thật ra em cũng không thích ăn bắp đó lắm thì phải.

Em quan tâm đến anh nhiều lắm. Cái cổ tay trái anh trật đến 3 lần là lần nào em cũng hỏi thăm cả, rồi còn dặn anh cẩn thận nữa. Anh nhớ lúc anh làm việc quá sức rồi bị cảm đến gần cả tuần. Em dặn anh là xứt dầu vào bụng để khỏi lạnh bụng nữa. Những lúc ấy, anh chỉ mong em sẽ là của anh để mỗi khi mình bị bệnh thì sẽ luôn có người hỏi thăm, săn sóc, quan tâm lẫn nhau.

Anh thích giọng nói của em lắm. Chắc có lẽ là do em hay gửi voice message. Anh nhớ lần đầu em gửi voice message cho anh là nói "Hello" mà nhiều giọng khác nhau. Dễ thương lắm á. Cứ thế, ngày nào anh cũng mong được nghe em nói, để cảm thấy gần em hơn, để anh có thể tiếp tục đống công việc.

Em vào được BELL là niềm vui lớn nhất của anh đó. Cái tối có kết quả, anh không nghĩ là em lại vui đến như thế. Voice message tràn ngập tiếng cười của em, chúng làm cho lòng anh thấy rộn ràng. Anh mừng cho em là giờ em đã là một phần của BELL, một gia đình của anh. Hơi ghê chút nhưng mỗi lần anh thấy buồn là anh lại tìm lại tin nhắn đêm đó để nghe em cười. Sảng sảng vậy mà dễ thương lắm.

Anh vẫn còn nhớ buổi chiều thứ 5 ấy. Mình đi buổi welcome newbies. Em giữ chỗ cho anh rồi còn cho anh một cái bánh. Rồi sau đó là lầy lội nguyên buổi chiều. Ra phố đi bộ thì mắc mưa, nhưng mà cả đám vẫn cố gắng lết qua Sư Vạn Hạnh để karaoke. Anh thích hát song ca với em lắm, vì giọng em cao, có thể đỡ cho anh mấy khúc mà anh đuối sức :3 Em nhớ tập bài "Cơn mưa tình yêu" đi, còn anh sẽ tập bài "Tình về nơi đâu" nha. Lúc về, anh cảm thấy là mình không thể đợi thêm nữa mà đã ngỏ lời với em. Mọi thứ có vẻ hơi vội vàng nhỉ. Anh cũng không thể tạo ra một khung cảnh lãng mạn như trong phim nữa. Rồi tối đó, em nhận lời. Anh biết lần này anh đã đúng. Em chính là điều anh còn thiếu. Một động lực để anh hoàn thiện bản thân.

Em đặt chân vào cuộc đời anh ngay trong lúc mà anh cảm thấy lạc lối nhất. Công việc hai phía rồi từ việc bị hố một cách không biết nói sao nữa. Chỉ là lúc đó anh nắng mưa thất thường. Em đưa tâm trí anh đi về đúng quỹ đạo. Không còn những suy nghĩ bốc đồng nữa. Điều duy nhất mà anh muốn bây giờ là trở thành người mà em cần. Một người chững trạc hơn, có thể bên em, khiến em hoàn thiện hơn và cùng em cố gắng.

Anh sẽ luôn bên em những lúc em cần, những lúc em khó khăn. Mình sẽ cùng nhau về đêm chung kết để nhớ lại mình đã gặp nhau như thế nào. Mình sẽ mãi nắm tay và cùng vượt qua mọi giông bão, em nhé. Anh yêu em nhiều lắm.

P/s: lần này anh viết có vẻ hơi lủng củng, lần đầu anh viết theo kiểu này đó.
Load disqus comments

1 comments: