Không phải những lời nói mà là những suy nghĩ không nói thành lời mới làm anh yêu em nhiều hơn. Đã có lúc anh nghĩ là cuộc sống sẽ bất ngờ theo hướng đau khổ nhất. Lúc em đi, anh đã cảm thấy lo lắng. Đến khi mọi người đã về còn em thì không trả lời tin nhắn, những suy nghĩ bắt đầu bủa vây. Anh gọi em, từng tiếng chuông vang lên một cách vô hồn, càng làm anh lo sợ. Anh hỏi hết người này đến người nọ, vẫn không biết được em có sao không. May mắn thay, cuộc sống bất ngờ theo hướng bình yên hơn.
Cuộc sống thật khó đoán. Vậy tại sao không tận hưởng nó nhỉ? Tại sao lại phí thời gian hận thù ai đó chứ.
Sự trả thù ngọt ngào nhất là sự tha thứ. Ai lừa ai, ai hờn ai, ai giận ai, ai thù ai, cho qua hết.

0 comments